Chelsea: Phía trước Sarri-ball chỉ có sương mù

Chelsea: Phía trước Sarri-ball chỉ có sương mù

Lên mạnh và xuống nhanh

Chelsea của HLV Maurizio Sarri đã bắt đầu mùa giải theo cách người ta vẫn thường thấy khi có một HLV giỏi mới đến làm việc ở nước Anh. Họ chơi tưng bừng. Bất bại một mạch 18 trận trên mọi đấu trường. Lối chơi ban bật tốc độ cao, vẫn được gọi là Sarri-ball, khiến đối thủ hoa mắt chóng mặt và dư luận phát cuồng. Tân binh Jorginho được tung hô như “máy chuyền” mới ở Premier League. Lúc đó, nếu ai đó ở Chelsea đặt mục tiêu vô địch Premier League, cũng không ai dám mỉa mai anh ta là một kẻ vĩ cuồng.
Đó là lúc Chelsea của Sarri được so sánh với Chelsea của Conte hay của Mourinho. Cả Conte lẫn Mourinho đều là những người khiến Premier League choáng váng ngay trong mùa giải đầu tiên với The Blues. Với Mourinho là lối chơi phòng ngự phản công nhanh như điện trong sơ đồ 4-2-3-1 hoặc 4-3-3 còn khá lạ lẫm với các đối thủ ở Premier League, thời điểm đó vẫn chuộng 4-4-2. Còn với Conte là sự chắc chắn và hiệu quả khó tin trong 3-4-3, là sơ đồ mà các đội bóng ở Premier League đã không sử dụng trong suốt một thời gian dài.
Khác biệt giữa Sarri với hai HLV tiền nhiệm là thời gian ở đỉnh cao. Các HLV ở Premier League phải mất hai mùa giải mới có thể giải mã được chiến thuật của Mourinho. Sơ đồ 3 trung vệ của Conte cũng chỉ bị bắt bài sau hơn một mùa. Còn Sarri-ball? Chỉ tới đầu tháng 11 là các đội đã tìm ra được “công thức” khiến chiến thuật ấy mất hiệu quả. Một số đội chọn cách bắt chết “ngòi nổ” Jorginho. Một số khác chọn bóp nghẹt khu vực trước cầu môn. 
Cách nào cũng khiến Chelsea vất vả. Trong 15 trận sau chuỗi 18 trận bất bại, The Blues thua 4 và hòa 3, nghĩa là tỉ lệ chiến thắng chỉ hơn 50%. Bàn thắng trở nên khan hiếm hơn. Sau vòng 11, họ đứng thứ hai, chỉ kém đội đầu bảng Man City có 2 điểm. Sau vòng 21, họ đã tụt xuống thứ tư, kém đội đầu bảng Liverpool tới 10 điểm. Sau 11 vòng, họ ghi được 27 bàn. Tức trung bình 2,45 bàn/trận. Ở 10 vòng tiếp theo, họ chỉ ghi thêm 11 bàn. Tức chỉ hơn 1 bàn/trận. Chuông báo động đã reo!

Vấn đề ở mọi nơi

Khi sự thăng hoa qua đi và sự mới lạ không còn, Sarri buộc phải nhìn thẳng vào một thực tế khắc nghiệt: các cầu thủ mà ông có không phải ai cũng phù hợp với triết lý bóng đá mà ông theo đuổi. Ví dụ cặp hậu vệ cánh. Trong sơ đồ 3-4-3 của Conte, cả Cesar Azpilicueta lẫn Marcos Alonso đều là những lựa chọn hoàn hảo (ở vị trí trung vệ lệch phải và wingback trái). Nhưng khi đá như những hậu vệ cánh bình thường trong sơ đồ 4 hậu vệ, họ thiếu tốc độ và sự bùng nổ, mà Sarri-ball thì đặc biệt cần những hậu vệ như thế.
Ngoài ra còn là những vấn đề khác, liên quan hoặc không liên quan tới Sarri-ball. Ví dụ vị trí của Jorginho và Kante. Cầu thủ người Pháp đã phải rời bỏ vị trí tiền vệ trụ để nhường chỗ cho Jorginho. Kante chơi ổn ở vị trí mới, nhưng không xuất sắc, và mỗi khi Jorginho bị phong tỏa, người ta lại thấy tiếc cho anh. Hay vị trí trung phong. Sarri coi như đang “bó tay” với vị trí này. Dùng Morata hay Giroud thì như chấp người. Dùng Hazard lại mất một “điểm nổ” quan trọng ở bên cánh.
Có giải pháp nào cho những vấn đề của Chelsea? Có, nhưng chẳng có giải pháp nào thực sự triệt để. Nếu tiếp tục theo đuổi phương án A, Sarri-ball, The Blues cần thời gian và những tân binh chất lượng. Đó là những thứ mà họ không thể có ngay. Còn nếu không, Sarri sẽ phải thỏa hiệp, tức tạm thời gạt Sarri-ball sang một bên để tìm một hệ thống phù hợp hơn với các cầu thủ hiện có. Đó là điều ông không bao giờ muốn làm. Mà có lẽ sẽ không làm…
Hudson-Odoi có phải là giải pháp?
Nhiều CĐV hy vọng tài năng trẻ Callum Hudson-Odoi sẽ thổi một luồng gió mới vào lối chơi của Chelsea trong giai đoạn hai mùa giải. HLV Maurizio Sarri cũng hứa hẹn sẽ cho anh ra sân nhiều hơn. Tuy nhiên, có một vấn đề là Hudson-Odoi có phong cách chơi kiểu cầu thủ chạy cánh truyền thống, là chạy, qua người và tạt. Nên có anh, phải có Giroud hoặc Morata. Khi đó, bài toán trở lại là làm sao để các trung phong ghi bàn?

5