Man City và Man United: Ai sang, ai giàu?

360thethao.net: Manchester City và Manchester United là hai biểu tượng đối lập, một nhà nhàu mới nổi và một đội bóng giàu truyền thống.


Man City và Man United: Ai sang, ai giàu?
Giàu là gì, sang là gì. Giàu có thể hiểu đơn giản là nhiều tiền nhiều của nhưng sang thì không thể hiểu theo kiểu nông cạn và hạn hẹp là tiêu dùng đồ hiệu vì đơn giản, đồ hiệu cũng chỉ cần có tiền là mua được. Một đám cưới rình rang, một chiếc xe trăm tỷ, một lâu đài lộng lẫy suy cho cùng không thể gọi là sang mà chỉ là trưởng giả học làm sang. 

Cái sang ở đây nằm ở cốt cách, tinh thần và giá trị để lại cho muôn đời sau. Người xưa có câu “muốn giàu chỉ một đời, muốn sang phải ba đời” thật đúng không sai chữ nào. M.U dưới thời Sir Alex Ferguson có thể gọi là kẻ sang. Một triết lý tấn công tận hiến, một tinh thần quật khởi kiên cường, một thương hiệu bóng đá lớn nhất hành tinh rồi hàng tá chiến công lừng lẫy, hàng chục danh hiệu cao quý không phải ngày một, ngày hai mà có.

Thế nên, khi nhìn sang đối thủ cùng thành phố bỗng dưng trở nên giàu có nhờ sự đầu tư của tỷ phú, Sir Alex đã cười mỉa mai mà rằng: “Man City chỉ là gã hàng xóm ồn ào kệch cỡm. Một đội bóng nhỏ nhoi cùng tâm lý nhược tiểu”. Thậm chí, vị chiến lược gia người Scotland còn ví von Man City với Sunderland, đội bóng nhưng năm 1950 được ví là Bank of England club (CLB nhà băng) rồi chỉ 1 năm là xuống hạng.

Đó là câu chuyện của 10 năm trước, khi Alex Ferguson trả lời phỏng vấn về sự vươn lên bằng tiền bạc ngoại quốc của Man City. Còn hiện tại, Sir Alex ắt hẳn biết mình sai. 6 năm sau khi nhà cầm quân người Scotland giải nghệ, Man City dưới sự dẫn dắt của Pep Guardiola đã trưởng thành vượt bậc và trở thành gã khổng lồ thực sự của xứ sở sương mù.

Alex Ferguson từng xem Man City là gã trọc phú không hơn không kém
Alex Ferguson từng xem Man City là gã trọc phú không hơn không kém

Đó không phải là đội bóng tập hợp những ngôi sao đắt giá, đó là một tập thể quy tụ những tài năng sáng chói, ăn ý, triết lý và luôn thèm khát chiến thắng tương tự những tập thể xuất chúng Sir Alex từng dẫn dắt tại M.U. Hôm Chủ nhật vừa qua, tập thể ấy lần thứ hai liên tiếp đăng quang Premier League, mùa đầu tiên trở thành đội bóng đầu tiên cán mốc 100 điểm, mùa tiếp theo giành ít hơn chỉ 2 điểm.

Chứng kiến màn trình diễn của Man City, ngay cả một huyền thoại của M.U là Gary Neville cũng phải thốt lên: “Đây là đội bóng xuất sắc nhất lịch sử Ngoại hạng Anh”. Không ít người hẳn cũng đồng ý với quan điểm ấy. Nếu chỉ dùng tiền không bao giờ có được một tập thể như thế và công lao của Pep Guardiola rất xứng đáng được xưng tụng.

Tuy nhiên, Man City không chỉ thành công nhờ Guardiola. Đúng hơn, vị chiến lược gia người Tây Ban Nha là chìa khóa thành công ngắn hạn, qua từng mùa giải. Chìa khóa thành công dài hạn của Man City nằm ở bộ đôi Giám đốc kỹ thuật Txiki Begiristain và Giám đốc điều hành Ferran Soriano, hai khối óc đã cùng Pep Guardiola tạo dựng nên thời đại vàng son cho Barcelona và đến Etihad còn trước cả vị chiến lược gia người Tây Ban Nha.

Trong khi Man City trưởng thành vượt bậc như thế thì M.U đi theo chiều ngược lại. Mùa giải vừa qua, Quỷ đỏ kết thúc ở vị trí thứ 6, kém Man City tới 32 điểm và rơi tõm xuống vực thẳm khủng hoảng. Chính M.U bây giờ mới không giống một tập thể mà giống một đội bóng tập hợp những ngôi sao đắt giá thi đấu chỉ vì tiền, vô hồn và thiếu khí phách.

Man City đã có những bước trưởng thành vượt bậc chỉ trong vài năm
Man City đã có những bước trưởng thành vượt bậc chỉ trong vài năm

Thực tế M.U đã có một giai đoạn hồi sinh để đem lại sự phấn khích cho người hâm mộ khi Solskjaer thay thế Mourinho và giành 14 chiến thắng trong 17 trận đấu đầu tiên, với đỉnh cao nhất là màn ngược dòng kỳ vĩ tại Công viên các Hoàng tử của PSG, đội bóng đích thị trọc phú. Tuy nhiên, Solsa cũng chỉ là liều thuốc giải độc tạm thời bởi ngay sau đỉnh cao, M.U lại tụt dốc không phanh với 8 chiến bại trong 12 trận kế tiếp. 

Lẽ dĩ nhiên, M.U lại trở về với hình ảnh ủ dột thiếu sinh khí cùng lối chơi rời rạc. Dù vậy, cũng không thể đổ dồn hết trách nhiệm lên Solskjaer. Vị chiến lược gia người Na Uy có thể thua kém Jurgen Klopp, Pep Guardiola hay Mauricio Pochettino về tài năng, bản lĩnh hay kinh nghiệm nhưng thực tế trong tay ông cũng chỉ là một đội quân ô hợp, không còn ai thể hiện được cái khí phách quật khởi như thời Sir Alex.

Muốn quy trách nhiệm, trước hết phải chỉ đích danh nhà Glazer và Phó chủ tịch điều hành Ed Woodward. Để dễ so sánh, có thể lấy ngay Man City làm hình mẫu. Cái kém cỏi trước nhất và quan trọng nhất của M.U là chiến lược nhân sự. Angel Di Maria, Radamel Falcao, Bastian Schweinsteiger, Pogba, Zlatan Ibrahimovic, Henrikh Mkhitaryan, Romelu Lukaku hay Alexis Sanchez, những tân binh tốn kém của M.U không thể mang đến giá trị như những Bernardo Silva hay Kyle Walker.


Kết quả là 6 mùa gần nhất, M.U không một lần đăng quang tại Premier League còn Man City đăng quang 4 lần chỉ trong 8 mùa. Tuy nhiên, thành tích lại là điều những ông chủ người Mỹ và cả PCT Woodward không quan tâm. Thứ họ quan tâm nhất lại là tiền. Trớ trêu ở chỗ, báo cáo kinh doanh của M.U lại cứ năm sau tốt hơn năm trước nhờ lượng CĐV khổng lồ, một di sản vĩ đại do chính Sir Alex để lại.

Đơn cử theo báo cáo tài chính mùa giải 2017/18, Man United đã có một mùa giải thành công vang dội với mức doanh thu kỷ lục 590 triệu bảng, tăng 32,4 triệu bảng so với mùa trước dẫu cho đội bóng giàu truyền thống nước Anh thất bại hoàn toàn trên sân cỏ. Vì vậy, 6 năm sau ngày Alex Ferguson giải nghệ, hai đội bóng thành Manchester đã đổi vai và khoảng cách giữa hai đội lại ngày càng trở nên mênh mông.

X